Tin Trong Ngày

Y tế Việt Nam sau Covid-19 sẽ khiến cả thế giới phải khâm phục

Có thể nhiều người ít biết, cuối những năm 90 của thế kỷ trước, Việt Nam đã điều chế được vắc xin tả uống và sớm phổ biến cho toàn dân loại vắc xin này, vì thế, dịch tả ở cuối thế kỷ trước trên thế giới gần như không hoành hành được tại Việt Nam.

Năm 2000 – 2001, Việt Nam chuyển giao miễn phí công nghệ điều chế loại vắc xin này cho Viện vắc xin Hàn Quốc, điều ngáo ngơ, buồn cười ở đây là phía Hàn Quốc bán bản quyền cho một công ty của Ấn Độ. Từ đó, công ty Ấn Độ này đã tiến hành sản xuất hàng loạt và xuất khẩu khắp nơi loại vắc xin này ra khắp thế giới.

Lợi nhuận của cả Hàn Quốc và Ấn Độ thu được là khổng lồ. Nhưng “gã tí hon” Việt Nam, chủ nhân thực sự đứng đằng sau có lẽ tắc lưỡi cho qua.

Vừa rồi, chúng ta cũng gật đầu khi WHO đề nghị chia sẻ quá trình nghiên cứu bộ KIT thử nghiệm Covid-19, ngoài ra còn có phương pháp điều trị bệnh và cách ly ngư.ời bệnh.

Mình không dám chắc là một ngày không đẹp trời nào đó, những thành tựu của phía Việt Nam có bị “hô bi.ến” thành “của chùa” và được bán cho bất cứ một đơn vị nào khác để sản xuất hàng loạt hay không nữa.

Vì tiền đề đã xảy ra rồi có nghĩa là nó vẫn có thể xảy ra thêm lần nữa.
Nhưng dĩ nhiên chúng ta không thể thấy “chết” mà không cứu.
Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai người khác để thoả mãn lòng ích kỉ, kẻ mạnh là kẻ biết giúp đỡ người khác trên đôi vai của chính mình – Nam Cao



Mới đây, ca nhiễm Covid-19 thứ 32 tại Việt Nam đã được ghi nhận. Điều đáng chú ý ở đây là mặc dù bệnh nhân đã thành khẩn khai báo, mong muốn được xét nghiệm ở bên London nhưng phía bên đó từ chối, chỉ yêu cầu tự cách ly và không đồng ý xét nghiệm. Gia đình bệnh nhân đã thuê máy bay riêng về Việt Nam để cách ly, xét nghiệm và chữa bệnh. Phải thú thực là từ khi Covid-19 đến, tự nhục bớt hẳn và hội những người nước ngoài nói tiếng Việt tự dưng bớt gáy.

Mình nhớ đến câu chuyện đã diễn ra từ rất lâu và gây tranh cãi lớn lao: “Việt Nam chưa sản xuất được ốc vít”. Hay như nhiều câu chuyện khác: Việt Nam kém cỏi thế này, Việt Nam xấu xí thế kia, nhìn nước ngoài mà học tập…

Những câu chuyện về các thành tựu của Việt Nam, như câu chuyện vắc xin, như khát vọng 5G và phổ cập smartphone tới 100% dân số thì không nhiều người biết và rõ, đặc trưng xã hội luôn khiến họ tìm đến những luồng thông tin bất lợi để thỏa chí phê phán của họ với quốc gia họ đang sống.

Tổng thống Trump viết lên mạng xã hội rằng: “Năm ngoái có khoảng 37 ngàn người Mỹ thiệt mạ.ng vì cú.m mùa. Trung bình mỗi năm có khoảng 27 ngàn đến 70 ngà.n thiệt m.ạng. Không đóng cửa, nền kinh tế vẫn tiếp tục. Tại thời điểm này, có khoảng 546 trường hợp nhiễm và 22 trường hợp tử von.g. Hãy nghĩ về điều đó”.

Dòng trạng thái của ông Trump được nhiều người cho rằng không phải là lời trấn an của ông với người dân Mỹ mà là nhằm mục đích “là cái phao cứu cánh” cho cả một nền kinh tế sau sự sụt giảm ki.nh ho.àng của thị trường chứ.ng khoán, giá dầu, sự mất kiểm soát của giá vàng và tỷ giá USD. Nhưng một vài dòng ấy, không thể cứu cánh cho một phương Tây thực sự loạn lạc, không chỉ ở Mỹ, mà còn ở Ý, Pháp, Đức, Hà Lan…

Các nước phát triển thường nghĩ chán rồi mới làm và thậm chí có quốc gia nghĩ chán rồi nhưng lại chẳng làm gì hết. Còn ở Việt Nam, bây giờ là phải làm ngay, đáng nhẽ người giàu thường sợ mất nhiều hơn chứ nhỉ? Mình từng đọc ở đâu rằng, tiền bạc chưa bao giờ được con người ta thừa nhận là mối quan tâm hàng đầu dù tiền bạc ngày nào cũng chạy đi mua quà tặng cho tình yêu và thuốc men cho sức khoẻ.

Cư.ỡng chế đi cách ly thì dễ dàng hơn việc giải thích cho người ta rằng: Tại sao phải đi cách ly. Nhưng dĩ nhiên là chúng ta không thể cưỡ.n.g chế và mặc kệ không giải thích được.

Câu chuyện về việc một loại vắc xin mà người Việt cung cấp cho nười Hàn, để rồi người Hàn lại bán cho nggười Ấn để kiếm lời cách đây 20 năm sẽ không được biết đến mạnh mẽ nếu như Covid-19 không xảy ra. Nó chỉ là một sự tự hào trong tiềm thức đã cũ rích của các nhà nghiên cứu, cán bộ, chuyên viên… hoặc số ít những người khác với những dòng tin ít ỏi.

Niềm mong mỏi “tuyên bố hết dịch” vào ngày 10/03 đã không trở thành hiện thực, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta kém cỏi.
Chúng ta hay được kể về việc gần hai mươi năm trước đã chiến thắng SARS như thế nào, thì có thể chính chúng ta sẽ kể cho con cháu việc chúng ta cũng đã thắng Covid-19 ra sao.

Chính ra, dịch bệnh đôi khi lại có những điều hay ho, vì thực sự những lúc này, mình thấy rằng Đảng, Chính phủ, Nhà nước đang có một thắng lợi lớn trong việc lấy lại niềm tin nhân dân, nhất là trong mắt một số những người trẻ, du học sinh, người đang lao động tại các quốc gia phát triển nhìn về Việt Nam với góc nhìn thiện cảm hơn. Khiến những người đã luôn chê. bai Việt Nam cũng đã phải cố bịa đặt ra những điều phi lý thể hiện sự bất lực đến cùng cực.

Điều phấn khởi, là những niềm tin này đều là từ những hành động thực tế chứ không phải từ những lời nói giáo điều. Điều này thì không có bất cứ đồng tiền nào mua được.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *