News

Người đàɴ ôɴg ‘hỏi vợ’ giữa đườɴg, gặp vài phút đã tỏ tìɴh: Bỏ quê lêɴ phố ɴuôi con riêɴg của vợ

Đều đặn hơn 20 năm, những người sống và làm việc ở khu vực hồ Gươm đều quen mặt với một người đàn bà luôn khoác trên vai chiếc túi rác màu đen. Khi túi rác đầy, người ta lại thấy bà “cõng” về gốc cây phượng phía gần cầu Thê Húc. Ở đó, có một người đàn ông đã ngoài 70 tuổi đang chờ.

Đó là bà Phạm Thị Thà (quê ở Hưng Hà, Thái Bình). Bà Thà không nhớ mình bao nhiêu tuổi. Bà chỉ biết, khi bố mẹ mất, bà phải lang thang để tìm kế sinh nhai. Bà đã từng đi qua nhiều tỉnh nhưng cuối cùng trụ lại Hà Nội. Trong những ngày ở đất Thủ đô, bà gặp một người đàn ông lớn tuổi, vì cảm thương hoàn cảnh của bà nên đã rủ về chung sống.

Họ sinh được 2 người con, một trai một gái. Tuy nhiên khi những đứa con chưa trưởng thành thì người chồng qua đời. Không còn chỗ để nương tựa, bà cùng các con tiếp tục cuộc sống nay đây mai đó. Một ngày, bà Thà đi nhặt rác ở bến xe Giáp Bát thì gặp ông Nguyễn Chí Bình (quê Hải Dương) đang ngồi uống nước trong quán.

“Hôm đó, tôi vừa trở về từ chuyến đi Tây Nguyên để thăm lại bạn bè. Thấy bà ấy khoác bao tải rác đi qua, người đen đúa, khắc khổ và mồ hôi nhễ nhại nên gọi bà ấy lại, rủ uống cốc nước. Không ngờ bà ấy vào thật”, ông Bình nhớ về kỷ niệm lần đầu tiên gặp bà Thà. Cuộc nói chuyện ngắn ngủi nhưng như có tiếng sét ái tình nên ông đánh liều rủ bà Thà về chung sống với mình.

Ông Bình tỏ tình với bà Thà trong lần gặp đầu tiên (Ảnh: Vietnamnet)

“Vợ tôi mất sớm. Các con tôi cũng đã trưởng thành. Gặp và biết hoàn cảnh của bà, tôi thấy rất thương cảm. Tôi hỏi: “Bây giờ bà có đồng ý về sống với tôi không?”, ông Bình nhớ lại lời tỏ tình của mình với người đàn bà vừa gặp mặt. Không ngờ bà Thà từ chối. Bà khuyên ông nên về quê hỏi ý kiến gia đình và các con. Nếu mọi người đồng ý thì mới lên tìm bà.

“Các con tôi đã lớn nên tôn trọng quyết định của bố. Vì thế tôi lại trở lại Hà Nội. Lần này, tôi đưa được bà ấy về quê. Rồi tôi làm mâm cơm báo cáo gia đình, tổ tiên. Sau đó, tôi dẫn bà ấy về quê chồng cũ bên Hưng Yên để làm mâm cơm cúng, bày tỏ mong muốn được thay ông ấy chăm sóc 3 mẹ con”, ông Bình chia sẻ.

Tuy nhiên sau khi về ra mắt gia đình, bà Thà vẫn thấp thỏm lo lắng cho 2 đứa con đang kiếm sống ở Hà Nội. Vì vậy ông Bình lại cùng người “vợ nhặt” lên Thủ đô để bắt đầu những ngày mưu sinh. “Tôi không cho bà ấy và các con ngủ ngoài đường nữa mà thuê một căn phòng nhỏ. Tối đến, cả nhà lại về căn phòng ấy để nghỉ ngơi”, ông Bình chia sẻ.

Công việc làm ăn của họ không ổn định. Có ngày họ kiếm được một vài trăm nghìn đồng nhưng cũng có ngày ra về với đôi ba chục tiền lẻ. Tuy nhiên tất cả các thành viên đều thấy hài lòng với cuộc sống của mình cho đến khi con gái bà Thà bất ngờ mang thai.

“Cái thai không biết của ai nhưng đã mang thai thì phải đẻ. Vì thế tất cả chúng tôi lại cùng nhau làm gấp đôi, gấp ba để lo cho cháu”, ông Bình nói. Nay đứa nhỏ đã gần 4 tuổi. Hôm nào những người lớn kiếm được thì đứa trẻ có thêm hộp sữa, còn không cũng chỉ gói mỳ qua ngày.

Ông Bình bảo, hai ông bà không có con chung nhưng ông vẫn luôn dạy con (con riêng của bà Thà) và bây giờ dạy cháu phải sống trong sạch ngay cả trong nghèo đói. “4 năm nay kể từ khi con trai bà Thà mất vì tai nạn, tôi bỗng thấy lo sợ. Tôi lo lắng một ngày nào đó, tôi và bà Thà mất đi, đứa cháu và cả cô con gái của bà ấy nữa sẽ sống như thế nào trong cuộc đời này?”- ông Bình trải lòng.

Bà Thà vẫn đi nhặt rác mưu sinh (Ảnh: Vietnamnet)

Có lẽ khi biết được câu chuyện của ông Bình và bà Thà, nhiều người dễ liên tưởng đến truyện ngắn Vợ Nhặt của nhà văn Kim Lân. Trong tác phẩm ấy, chàng trai trẻ tên Tràng chỉ vô tình mời 4 bán bánh đúc mà cưới được vợ, còn ông Bình – vô tình ngỏ lời yêu lại có thêm bạn đời để sẻ chia. Tất cả, đều chỉ gặp nhau lần đầu tiên nhưng duyên nợ thì như từ kiếp trước.

Hóa ra, trong đời thật cũng có những chuyện tình đẹp như tác phẩm văn học. Và ở đâu, dù thực tế hay trong sách vở, vẫn luôn có những mảnh đời vì nghèo khó mà xích lại gần nhau. Như ông Bình và bà Thà, từng đã trải qua một lần đò, vất vả mưu sinh nuôi con cái, nên họ biết trân trọng gia đình, biết vun vén hạnh phúc, chẳng còn dại khờ mà cãi vã hay giận hờn nhau.

Nhiều người cho rằng, sự tỏ tình của ông Bình trong lần gặp đầu tiên có vẻ hơi bồng bột. Nhưng thực ra, đây không phải quyết định của kẻ nông nổi, mà là sự rung cảm, yêu thương với người đàn bà cùng cảnh ngộ. Đến với nhau khi tuổi đã cao, ngỏ lời yêu với một người phụ nữ suốt ngày bới rác, cơ thể luôn bốc mùi thì đó đâu phải là loại tình yêu ham sắc, ham tiền.

Ông Bình, đại diện cho cánh đàn ông hiền lành và tử tế. Trong khi nhiều trai trẻ bây giờ, dù yêu đương đã lâu nhưng cũng chỉ muốn sống thử, chán rồi vứt. Còn ông Bình, đã quyết định thương là lấy, mà lấy thì phải hành động cho tử tế. Không có tiền tổ chức đám cưới rình rang, ông vẫn làm vài mâm cơm đơn giản với gia đình, con cháu để hợp thức hóa và đem lại danh phận cho bà Thà.

Xúc động hơn, ông còn về tận quê chồng cũ của bà để xin họ hàng bên đó cho bà đi bước nữa, bởi vì bà vốn dĩ là trẻ mồ côi, coi gia đình chồng cũ như gia đình ruột thịt, nghĩa cử cao đẹp ấy cho thấy ông Bình thật tinh tế biết bao nhiêu.

Người xưa bảo, “thuyền theo lái, gái theo chồng”, còn ông Bình thì theo vợ, bỏ quê lên phố mưu sinh, cùng nhặt rác kiếm cơm qua ngày, kiếm bữa rau bữa cháo. Ông còn chăm sóc con gái và cháu gái của vợ như chính máu mủ của mình. Một người như thế, thật hiếm có giữa thế gian.

Sau cùng, nhìn lại quãng đường hơn 20 năm gắn bó, giờ chẳng ai dám nghĩ ông Bình bồng bột, họ chỉ thêm tin vào một điều đơn giản, cứ yêu thật chân thành, cứ cho đi chẳng cần nhận lại, rồi những câu chuyện cổ tích sẽ xuất hiện giữa đời thường.