Tin Trong Ngày

Sự kỳ thị, 1000 USD và cả đất nước đứng lên

Có lẽ, nhiều người vẫn còn nhớ hình ảnh người Hàn Quốc ném trứng vào Bộ trưởng Bộ Nội Vụ nước này hay hình ảnh hàng chục chiếc máy kéo xếp hàng dài ở cao tốc để phản đối quyết định đưa hàng trăm người Hàn từ Trung Quốc về hai thành phố Asan và Jincheon để tránh dịch. Câu chuyện ấy, đã kết thúc cách đây gần hai tháng và nó diễn ra tưởng như ở một nơi rất xa nhưng viễn cảnh của nó lại thật gần và có vẻ như sẽ lặp lại tại Việt Nam, chỉ khác là nước ta không ném trứng vào ai, cũng chẳng đưa máy xúc ra ngăn cản, nhưng một bộ phận người dân lại làm đau cho những con người trở về nước tránh dịch bằng một đòn đau hơn nhiều bằng SỰ KỲ THỊ.

Chiến sỹ làm nhiệm vụ canh gác khu vực cách ly.
Đặt giả sử: Nếu mỗi người dân là một trong những người Hàn Quốc về nước tránh dịch mà nhìn thấy hình ảnh máy xúc chặn đường, những biểu ngữ nói rằng mình là “mầm họa quốc gia”. Tương tự, nếu đặt hoàn cảnh vào hàng chục ngàn du học sinh, người lao động trở về nước dịp này, đọc những bình luận kỳ thị, ác cảm, phân biệt, chúng ta sẽ thế nào? Cái cảm giác bơ vơ ngay giữa Tổ Quốc, thật tệ đúng không?

Phải thú thực, ngoài dịp Tết Nguyên Đán hàng năm, đợt này là lúc chúng ta đón đông đảo kiều bào và người dân xa xứ về nước, nhưng cái sự về lần này, không phải vì chúc tụng, ăn mừng hay dịp gì đặc biệt. Đồng bào về nước là để tránh dịch, tin tưởng vào Đảng, Nhà nước, Chính phủ và hệ thống y tế đã chứng minh được thực lực trong thời gian qua. Đồng bào mong nhận được sự giúp đỡ, hỗ trợ. Mình biết rằng, phải nhìn thẳng vào một sự thực rằng, hầu hết những ca bệnh Covid-19 hiện tại đều có nguồn gốc trực tiếp từ những người Việt trở về từ ngoại quốc. Nhưng cái điều này, chúng ta đã lường trước ngay từ khi dịch bệnh bắt nguồn từ Trung Quốc, Hàn Quốc hay Nhật Bản, nhưng chúng ta vẫn cử các tàu bay đón các du học sinh, người lao động trở về nước mặc dù biết rằng những con người ấy có thể mang bệnh. Nhưng trong tình cảnh nước bạn gặp khó, đồng bào ở xa xứ bơ vơ, những chuyến bay đi thẳng đến các tâm bão đại dịch ấy, đã cứu vớt biết bao nhiêu trái tim lạc lõng và khẳng định với gần trăm triệu người dân trong nước rằng: Đồng bào cần thì chúng tôi có.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *