News

Con gái nuôi Phi Nhung: ‘Nếu mọi người không biết về sự thật và về con người của mẹ, xin đừng xỉ vả mẹ tôi’

Tuyết Nhung bật khóc khi nhớ lại tuổi thơ khốn khó nhưng may mắn khi được Phi Nhung nhận nuôi, chăm sóc.
Phi Nhung qua đời là cú sốc lớn đối với gia đình và những người yêu âm nhạc. Cô ra đi để lại 23 người con bơ vơ, sự mất mát quá lớn khiến những người con gục ngã. Ca sĩ Phạm Tuyết Nhung – con gái nuôi của cố nghệ sĩ Phi Nhung đã không kìm nén được nước mắt khi nói về mẹ nuôi.

“Mẹ lúc nào cũng nghĩ cho các con, tôi được như ngày hôm nay, được mọi người biết đến tất cả đều nhờ mẹ Nhung. Không có mẹ đã không có ca sĩ Tuyết Nhung trong mắt khán giả ngày hôm nay. Mẹ Nhung dạy tôi từ cái dạ thưa, lúc trước tôi ít nói lắm, gặp ai cũng không dạ không chào, nhưng mẹ là người mẹ thứ 2 dạy dỗ tôi từng chút một”.

Ca sĩ Tuyết Nhung: “Trước khi được mẹ Phi Nhung nhận nuôi, tôi không có gì ngoài nghèo khó”.
Phạm Tuyết Nhung được Phi Nhung nhận nuôi từ năm 13 tuổi, vì gia cảnh nghèo khó nên cô không được ăn học tử tế. Cố nghệ sĩ Phi Nhung chăm lo cho Tuyết Nhung từ khi là một đứa trẻ cho đến khi trưởng thành. “Mẹ dạy tôi cách cư xử, chia sẻ và giải đáp cho tôi những vướng mắc về cái tuổi mới lớn, mẹ luôn lo lắng, sợ tôi bị lừa hay sống lệch lạc. Tất nhiên là có những lúc tôi suy nghĩ tiêu cực, bồng bột của một đứa trẻ. Cho đến hôm nay, khi đã trưởng thành và phải đối mặt với thực tế là tôi mất mẹ, tôi hối hận kinh khủng. Tôi đã từng hỗn, từng cãi lời mẹ. Tôi lúc ấy thật ngông cuồng, mẹ nói không nghe còn cãi lại… Tôi đau lòng quá”, Tuyết Nhung bật khóc nhớ lại.

Đối với Tuyết Nhung và những đứa trẻ được Phi Nhung nhận nuôi, cố nghệ sĩ là người mẹ tuyệt với nhất. Phi Nhung không bao giờ giận con cái lâu mỗi khi họ làm sai, “Tính mẹ trước giờ là vậy, không chấp nhất với con cái”.

Điều khiến Tuyết Nhung lo lắng nhất ở Phi Nhung là tính cách của mẹ nuôi quá tốt, cố nghệ sĩ luôn nghĩ cho người khác mà quên đi bản thân mình. “Trước khi đến ở với mẹ Nhung, tôi là một đứa trẻ không có gì ngoài biết hát và gia cảnh nghèo khó. Nhưng khi tôi tìm đến mẹ, được mẹ nhận nuôi, từ đó tôi mới được dạy dỗ về cuộc sống và âm nhạc. Tôi biết ơn mẹ, mẹ rất tốt và luôn sống vì người khác, đôi khi quên cả bản thân mình nữa”.

Từ lúc mẹ nuôi nhập viện, Tuyết Nhung và các em đều lo lắng, cầu nguyện cho mẹ nuôi nhưng không may kỳ tích đã không tới với gia đình cô. Đây là cú sốc quá lớn, cô và gia đình cần nhiều thời gian mới có thể vượt qua.

“Lần cuối tôi nhận được tin nhắn từ mẹ là khi mẹ đang chuẩn bị lương thực tiếp tế cho những người trong khu cách ly. Mẹ Nhung vẫn lo cho chúng tôi, mẹ nhắn: “Mẹ không cần các con trả ơn cho mẹ, chỉ cần thương mẹ là đủ”. Giờ đây, khi nhớ lại lời mẹ nói tôi đau lòng quá, tôi còn chưa được đền đáp gì cho mẹ nữa.

Tương lai sau này mẹ cũng lo, mẹ dặn dò đi hát chỉ là nghề phụ, vẫn phải tâp trung học hành. Khi mẹ bị người ta chửi bới vì chuyện của em Cường, chúng tôi đều an ủi mẹ nhưng mẹ bao dung lắm, mẹ bỏ qua hết và không nghĩ nhiều vì mẹ biết ai cũng phải trải qua sự bồng bột.

Tôi cũng có đôi lời xin nhắn gửi đến những người đang buông lời cay nghiệt về mẹ, nếu mọi người không cảm thông, không biết về sự thật và về con người của mẹ, xin đừng xỉ vả mẹ tôi như thế…”.